Đạo Phật được truyền bá vào Việt Nam ngay từ đầu Công nguyên bằng hai con đường; đường thủy thông qua con đường buôn bán với thương gia Ấn Độ. Đường bộ thông qua giao lưu văn hóa với Trung Quốc mà Trung Quốc khi ấy cũng tiếp nhận Phật giáo được truyền bá từ Ấn Độ. Như vậy từ đặc điểm trung tâm sự giao lưu tiếp biến Văn hoá Phật giáo Việt Nam mang cả sắc thái Phật giáo Ấn Độ và Trung Quốc. Cư dân Việt Nam cổ có các tín ngưỡng bản địa của cư dân nông nghiệp lúa nước, cộng với sự tồn tại của Nho giáo, đạo lão được Trung Quốc truyền vào, tuy nhiên các tín ngưỡng, tôn giáo, văn hoá còn có nhiều mặt khuyết thiếu đối với đời sống tâm linh cộng đồng và đạo Phật đã bổ sung vào chỗ thiếu hụt đấy. Vì vậy đạo Phật ở Việt Nam được giao thoa bởi các tín ngưỡng bản địa. Chính từ văn hóa Việt cổ tiếp thu một lượng quan trọng ảnh hưởng của văn hóa Ấn Độ qua ngả đường Phật giáo vào suốt thời Bắc thuộc

Ngoài đóng góp làm cho văn hóa Việt Nam thêm phong phú, văn hóa Ấn Độ là một đối trọng của ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa trên đất Việt, có tác dụng trung hòa ảnh hưởng quá mạnh mẽ vào nền văn minh Trung Hoa; nó góp sức cùng cơ tầng văn hóa Việt cổ ngăn chặn khuynh hướng đồng hóa của văn minh Trung Hoa, nó được hội nhập vào văn hóa Việt Nam làm giàu thêm nền văn hóa Việt, góp phần làm nên cái khác của văn hóa Việt so với văn hóa Trung Hoa. Trải qua các thời kỳ lịch sử của đất nước, sự tồn tại lâu dài của Phật giáo trong đời sống kinh tế, chính trị, xã hội đã đem lại những đóng góp đáng kể cho văn hóa, tư tưởng, kinh tế, chính trị trong diễn trình lịch sử Việt Nam. Qua môn học Giáo Sư đã đưa ra tiến trình lịch sử Văn hoá Phật giáo tại Việt Nam, đã thống nhất cùng văn hoá đạo đức Tôn giáo, chính nhờ đạo đức Phật giáo đã ngăn ngừa được ý thức đạo đức bên trong mỗi người, hướng đến điều đúng đắn, tốt đẹp trong cộng đồng xã hội, góp phần tạo sự phát triển xã hội trong an lạc hạnh phúc.